VĂN PHÒNG SAGUEZ & CỘNG SỰ – ỐC ĐẢO LẤY CẢM HỨNG TỪ ĐẤT NƯỚC BRAZIL

Việc chuyển đến văn phòng làm việc mới gần Paris đã thay đổi cách Saguez & Đối tác làm việc. Khu chợ trời vùng Saint-Ouen (Marché aux Puces de Saint-Ouen) là điểm thu hút thế giới của thị trấn bên bờ sông Seine và ráp danh Paris về phía Bắc này. Ngày nay, khu vực này cũng đang thu hút chú ý nhờ vào dự án đổi mới đô thị tham vọng, Grand Paris, kết nối khu vực trung tâm thành phố có từ thế kỷ 19 với các khu ngoại ô. Công ty kiến trúc của Oliver Saguez có trụ sở ở Saint-Ouen từ 2003; vì vậy, ông đã trực tiếp quan sát được những thay đổi ở đây. Văn phòng của Saguez & Đối tác bây giờ được chuyển đến khu phát triển sinh thái hỗn hợp, Bến cảng vùng Saint-Ouen (Docks de Saint-Ouen). Cụ thế hơn, văn phòng làm việc với diện tích 4273 m2 này nằm trên ¼ nền nhà máy mà trước đây, Alstom từng sản xuất đầu máy xe lửa.

Thiết kế Sản xuất (Manufacture Design), tên gọi mà Saguez đặt cho cơ sở mới này, không phải là sự chuyển đổi công nghiệp sáo rỗng. Một mặt, tôn trọng đặc điểm thuần túy của nhà máy sản xuất ban đầu – thiết kế khung sườn thép, Saguez kết hợp hợp chất liệu gỗ và cây xanh làm điểm đối trọng. Đối với ông, thiên nhiên có sức ảnh hưởng lớn, còn hơn cả kiến trúc. (Saguez chưa bao giờ tận hưởng kỳ nghỉ cuối tuần ở thành phố, mà ở những ngôi nhà cạnh bờ biển hoặc ở trên núi.) Ngay chính giữa khu vực văn phòng, nơi mà Saguez thường làm việc, là khu vực sân vườn thoáng đãng lấy cảm hứng từ thiết kế thiên nhiên làm chủ đạo của kết cấu trong nhà ngoài trời của Brazil. Bao quanh bàn hội nghị với diện tích của một lều cắm trại tiêu chuẩn, là cây cọ và những loài cây khác lạ. Đây là một ốc đảo không tưởng ngay ngoại ô Paris.

Bàn và ghế gỗ Bạch dương thiết kế riêng bởi Saguez & Đối tác được bố trí dọc vải in họa tiết treo tường. Ảnh bời Eric Laignel

Chú trọng đến tính bền vững, vật liệu xây dựng như sàn gỗ chịu nhiệt, tường gỗ ghép được đưa vào sử dụng ở văn phòng của Saguez và Đối tác. Những chi tiết tượng trưng cho thiên nhiên được đưa vào sử dụng, như họa tiết lá cọ trên tường nhà vệ sinh. Ngoài ra, những bước tiến sinh thái khác cũng được đưa vào một cách vô hình. Hệ thống sử lý chất thải chân không cung cấp năng lượng nhiệt thông qua việc thiêu đốt rác thải. Khu vực để xe đạp được thiết kể gói gọn trong diện tích để xe của 2 chiếc ô tô. Chia sẻ qua cốc cà phê espresso, “Thậm chí ở tuổi này, tôi vẫn rất hứng thú  khi nghĩ về tương lai khi chúng ta không đi làm bằng xe hơi, không phải vứt bỏ bất kỳ thứ gì đi. Tôi tưởng tượng thành phố này sẽ như thế nào trong vòng 20 hay 30 năm nữa, có lẽ, lúc đấy, tôi không còn nữa.”

Cây cọ, cây chuối, tre và dương sỉ được trồng ở khu sân vườn. Ảnh bởi Eric Laignel.

Việc chuyển đến địa điểm mới này, Saguez giải thích, là cơ hội để thể hiện triết lý làm việc hợp tác của mình. Đánh đổi phòng làm việc riêng của mình, ông hòa nhập vào môi trường làm việc mở. “Đấy là mà tôi muốn nói mình không phải là trung tâm của mọi thứ; tôi và mọi người ở đây bình đẳng. Kiến trúc là một bộ môn thể thao đồng đội. Chỉ có nghệ sĩ mới làm việc độc lập. Tôi không còn nói ‘tôi’, mà thay vào đó ‘chúng ta’.” Những ngày đầu tiên ở đây, qua việc trao đổi với mọi người, ông được biết, nổ lực tạo nên không gian làm việc mở tin gọn lại không cho phép đủ không gian lưu trữ cá nhân. Vì vậy, tủ locker được bổ sung để treo áo khoác và túi xách. “Bạn phải có can đảm thay đổi mọi thứ một cách nhanh chóng nếu như chúng không hiệu quả. Dù thiết kế là để kiếm sống, chúng ta không thể nào lường trước được mọi thứ.” Saguez còn nhận ra, lúc ấy, mọi người chưa biết cách sử dụng phòng họp mini – được bố trí giữa các trạm làm việc với mục đích tạo nên cảm hứng bất chợt, họp mặt hiệu quả, tạo cơ hội mọi người bước ra khỏi bàn làm việc. Ông đã dán nhãn thành phòng họp “5 phút”, “10 phút” và “15 phút” để mọi người có thể tận dụng không gian mini này.

Những công việc đang triển khai được gắn lên bảng tự thiết kế đặt ở khu vực giải lao. Ảnh bởi Eric Laignel.

Saguez cũng nêu rõ, làm việc ở đây chỉ có 1 nguyên tắc:  không có bàn ăn trưa buồn tủi. Hệ quả của nguyên tắc này cũng là: không làm việc ở khu vực căn tin. Căn tin gồm một khu vực bistro với thực đơn tự xây dựng bởi nhân viên phục vụ ở đây. Khu vực phía bên kia của căn tin, dành cho thức ăn tự mang đến (brown bag), bàn ghế được thiết kế theo kiểu picnic cao cấp. “Với thiết kế như vậy, tôi mong muốn nhân viên có cảm giác thư giản thực sự, cảm giác có 1 lối thoát, như họ đang ở một nơi nào khác. Thông thường, căn tin sẽ ở khu vực hầm, rất xấu xí. Nhưng ở đây, căn tin được bố trí ở nơi đẹp nhất của tòa nhà, với nhiều không gian và ánh sáng mặt trời.” Bức tranh treo tường đằng sau bàn picnic tri ân đến nhà kiến trúc phong cảnh Brazil Roberto Burle Marx. Một phần khác của khu vực căn tin là góc thư giản với bếp lửa sinh học ethanol, sách, ghế tựa, tạo cảm giác thư giản như đang ở trong một phòng khách của nhà.

Phòng tập thể dục, với sự điểm xuyết của ghế cube Quinze & Milan, đây trở thành không gian brainstorming. Photography by Eric Laignel.

“Tôi đang ở trong giai đoạn mà mọi thứ đang được chuyển giao cho các thế hệ trẻ”, Saguez chia sẻ. Thế hệ trẻ không chỉ bao gồm nhân viên của mình. Đúng vậy,, ở tầng trệt của tòa nhà là một trường học với tên gọi ấn tượng “Hành động thiết kế” (Design Act). Ngôi trường này cung cấp chương trình đào tạo sau đại học kéo dài 5 tháng nhấn mạnh sự quan trọng của kinh nghiệm thực hành thực tiễn bằng việc thực tập ở các dự án gần trường.

Thành viên dự án: Boris Gentine; Jean-Philippe Cordina, Saguez & Partners, Iguzzini Illuminazione.

Tư vấn ánh sáng: Meta Atelier Acoustique.

Tư vấn âm thanh: Euroflor.

Tư vấn cảnh quan. T/E/S/S Atelier D’ingénierie.


Bài viết liên quan: